Mình tình cờ được biết quy luật “thế giới bên trong chi phối thế giới bên ngoài” trong một lớp học phát triển bản thân.
Mình đã rất bất ngờ, vì khi đi học chỉ biết các quy luật trong sách vở, lúc nhỏ cũng chỉ nghe luật nhân quả hay luật… rừng thôi chứ!!!
Tuy nhiên, khi hiểu quy luật này, nó đã thay đổi 80% cách xử lý của mình trong các vấn đề cuộc sống đấy.
Thế giới quả là rộng lớn!
Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều điều phải làm – đó là tựa sách mình rất thích của tác giả Kim Woo Choong.
Mình từng làm việc ở một homestay, mỗi ngày được gặp hàng chục vị khách từ khắp các quốc gia trên thế giới. Câu chuyện cuộc đời của họ thật mới mẻ và sống động khiến mình háo hức được trải nghiệm tất cả thế giới này.
Đặt bút viết, có tới hàng trăm thứ mình muốn có, muốn làm, đủ các thể loại từ quần áo, kiểu tóc đến công việc, du lịch, gia đình… Mình luôn mang tâm lý FOMO, chỉ cần lướt mấy trang mạng xã hội và thấy điều gì hay ho là lại hì hụi thêm vào danh sách ước muốn vốn đã dài dằng dặc.
Thật tham lam và ảo tưởng. Vậy nên, chưa bao giờ mình cảm thấy hài lòng với điều đang có, ngay cả với chính bản thân.
Mình từng lao đầu vào công việc từ 6h sáng tới 10h tối, không nghỉ thứ 7 chủ nhật. Mình cố gắng thăng tiến từng cấp một, rồi từ làm thuê nhảy ra buôn bán. Mình cho rằng tiền sẽ giải quyết được hết danh sách ước mơ của mình.
Trong 5 năm thuận lợi, mình cứ ngỡ mọi thứ cứ thế tốt lên. Nhưng rồi, đại dịch COVID – 19 xảy ra:
– Công việc của mình hoàn toàn bị ngưng lại, bao nhiêu vốn liếng dồn vào đó giờ nằm im (lúc đó mình mới cùng bạn mở một spa cho khách du lịch, mà covid thì ai đi du lịch nữa)
- Mình không thể nào tìm được việc trong lĩnh vực du lịch. Mình nhảy qua bán giày, rồi chơi cả tiền ảo, chứng khoán… để rồi mất một đống tiền.
- Cuộc sống hôn nhân cũng theo đó mà bắt đầu những khó chịu, căng thẳng
- Em gái mình ở trên Hà Nội cách ly, cũng không về nhà được
- Đúng lúc đó, bố mình bị tai nạn gãy chân.
Cả gia đình lớn nhỏ đã cãi vã liên tục suốt thời gian đó.
Lần đầu tiên trong suốt 5 năm, mình đã thực sự ngồi nhìn lại toàn bộ cuộc sống của mình.
Cuộc sống giống như một bãi chiến trường về mọi mặt. Chỉ còn nỗi sợ hãi, lo lắng, hoang mang rằng phải làm sao để thoát khỏi tình trạng đó.
Mình bàng hoàng nhận ra những điều mình theo đuổi chẳng giúp mình bình yên khi đối diện với nghịch cảnh..
Trên tin tức, hàng xóm láng giềng, hàng ngày nói về COVID, nói về dịch bệnh, về cái chết càng làm mình rối ren.
Nhưng có một ngày, mình xem được bản tin về những hành động đẹp giữa đại dịch. Một anh shipper tận tâm, một người chủ quán tốt bụng, các bạn sinh viên tình nguyện… mọi người chung tay làm việc tốt, nhờ đó có bao nhiêu điều kỳ diệu xảy ra. Nhìn lại chính mình, mình đâu phải khó khăn nhất, mình vẫn còn nhà để ở, cơm để ăn, dịch bệnh ở quê không nghiêm trọng, chưa ai bị nhiễm covid, mỗi ngày còn được thấy cha mẹ, vợ chồng, em ún, người thân… Điều gì khiến mình quá nhỏ bé, hèn nhát như vậy?
Mình cứ nghĩ mãi câu hỏi đó.
Một sáng khi đang dọn dẹp quán giày, trong đầu mình bật ra một cái tên – nghe được 2 người lạ nói chuyện về các khoá đào tạo gì đó – “Trần Việt Quân”. Mình cũng không chắc lắm nên thử tìm, ai dè trúng phóc. Mình thấy một loạt video bài giảng của thầy về “đánh ý nghĩa cuộc đời”, “đi tìm sợi chỉ đỏ”… Có vẻ như thầy đến để giải quyết vấn đề của mình. Mình lập tức đăng ký khoá học online Chánh kiến 3H.
Thực sự đó là khoá học đánh dấu bước ngoặt trên hành trình cuộc đời mình. Nó đã cho mình biết về một thế giới khác.
Thế giới bên trong chính mình.
Trong khoá học, thầy chỉ cho mình cách để thấy bên trong mình. Mình sốc ngang khi biết về mình. Trước giờ mình vẫn luôn tin rằng mình là 1 con ngoan trò giỏi, một người tốt, một công dân tốt. Học rồi mới biết:
– Mình không hẳn tốt mà ngược lại, rất ích kỷ, chỉ nghĩ đến lợi ích của mình, luôn muốn nhiều hơn, muốn cả những thứ không phải của mình…
– Mình không mạnh mẽ như mình tưởng, gặp khó khăn là muốn thoái lui, cũng chưa bao giờ dũng cảm đấu tranh cho sự thật…
– Mình cũng không thông minh như mình nghĩ, cũng chỉ biết một vài kỹ năng để kiếm sống thôi chứ nào có hiểu gì về con người, cuộc đời
Toàn bộ tâm thức lúc đó không thoát khỏi 3 chữ tham lam, sân giận và ngu si.
Thế giới bên trong, giống như một bánh lái chạy ngầm dưới con thuyền gồm có nhận thức, niềm tin, hệ giá trị, mục đích, ý đồ… dẫn dắt những lời nói, hành động, suy nghĩ của mình. Đó là một thế gới cũng phong phú, cũng sinh động không kém gì thế giới bên ngoài và chính nó đã chi phối cách mà mình sống, đối diện với cuộc sống bên ngoài.

Sau khóa học, mình đã biết bình tâm lại, ngồi xuống và nhận ra điều gì đã dẫn đến những vấn đề của mình khi đó. Bạn có thể đoán được câu trả lời không?
Mối liên hệ thế giới bên trong và thế giới bên ngoài
Vấn đề về công việc, chồng, ba mẹ… thực sự nó đều xuất phát từ bên trong mình. Vấn đề thực sự trở thành vấn đề khi mình cho phép nó như thế. Covid xảy ra với tất cả mọi người chứ đâu có xảy ra với một mình mình.
Những người dám đối diện với khó khăn mà mình đã từng thắc mắc kia mình hiểu là vì họ có một nội tâm tốt đẹp, mạnh mẽ, trí tuệ và những nghịch cảnh không làm họ phải lo lắng sợ hãi đến bấn loạn như mình.
Trong khoá học, mình đã chăm chỉ làm bài tập soi sáng nội tâm mình, tìm xem điều gì ở trong mình khiến mình rơi vào cảnh đó. Thực sự, vấn đề nó nằm sau bên trong từ rất lâu rồi. Cơ bản là mình mải chạy theo ước muốn mà bỏ qua các biểu hiện đã âm thầm hình thành vấn đề.
Quả thật, những gì mình nghĩ, mình tin và cảm nhận sâu kín trong tâm hồn sẽ dần biểu hiện ra thành thái độ, hành động, rồi cuối cùng định hình nên môi trường sống xung quanh.
Một điều quan trọng khác mà mình nhận ra rằng “thế giới bên ngoài phản ánh thế giới bên trong của mình” thôi. Những vấn đề xảy ra trong cuộc sống không phải cố gắng làm cho bạn mệt mỏi, nó giúp mình biết nhìn nhận lại chính mình tâm mình mà thôi. Xem mình có đang quá tham lam, hay đang ganh ghét đố kỵ, có đang ích kỷ hay vị tha, có đang dũng cảm hay hèn nhát… Đôi khi (phần lớn) không phải chỉ chỉnh sửa vấn đề bên ngoài mà gốc rễ thực sự nó nằm ở trong mình.
ình tĩnh viết một CV và thật may mắn được nhận vào làm biên soạn trong một dự án của chính thầy Trần Việt Quân lập ra. Dù là một công việc rất nhỏ, lại trái ngành của mình học và cũng phải bay từ Ninh Bình để vào Sài Gòn để bắt đầu nhưng mình đã chia sẻ với gia đình, được gia đình ủng hộ và đón nhận cơ hội ấy.
Mình nhớ thầy từng dặn, khi làm bất cứ điều gì, nhớ tự vấn “Tâm gì đang vận hành?”. Suy cho cùng, một hành động giống nhau nhưng chỉ có chính người làm mới biết mình đang làm với tâm ý tốt hay không tốt mà thôi.
Lúc này, thế giới bên trong bạn như thế nào? Bạn có thể chia sẻ một vài điều thú vị ở bình luận để chúng ta cùng hiểu hơn về thế giới bên trong của nhau nhé!
0 Comments